Kỳ 1: Nỗi oan một người mẹ (tiếp theo)

Đứa con tình cờ

Noi oan nguoi me - xet nghiem ADN

Huyền chỉ biết khóc trong đêm – Ảnh minh họa

Ngày ấy Phạm Thúy Nga, 22 tuổi, đang là sinh viên năm cuối khoa sư phạm mỹ thuật Trường trung học Văn hóa nghệ thuật Hải Phòng. Một buổi chiều đông, Nga cùng ba cô bạn học đang loay hoay chuẩn bị bữa cơm thì bất ngờ có một cô gái rất xinh xuất hiện. Cô giới thiệu tên Huyền, quê Thanh Hóa, đang học năm 2 khoa nhạc xin được ở cùng phòng. Huyền có làn da trắng như bông bưởi, vóc dáng chuẩn như người mẫu, lại ăn nói nhỏ nhẹ.
Nhiều đêm Nga thấy Huyền ngồi khóc một mình. Lại thêm ngày nào Huyền cũng uống thuốc, cô hỏi Huyền bảo bị đau đầu. Nga lén lấy vỏ thuốc Huyền vứt đi mang ra tiệm thuốc tây tìm hiểu. Hóa ra đó là một loại thuốc dưỡng thai. Cuối cùng Huyền thú nhận mình đang mang thai. Huyền kể cô trót lỡ với người yêu đồng hương nhưng anh ta chối bỏ. Mấy lần cô định tự tử nhưng chưa chết được. Nghe chuyện, mọi người động viên Huyền nghĩ tới đứa bé vô tội mà ráng sống…
Ngày Huyền chuyển dạ, Nga đưa bạn về Thanh Hóa rồi cô tìm mọi cách liên lạc với Trung, bạn trai của Huyền, nhưng không ăn thua. Chừng em bé ra đời, bố của Trung đến vạch tã ra xem rồi lạnh lùng bảo: “Nhà tôi đã có sáu đứa cháu gái rồi cô ạ”. Từ đó không ai đến thăm nom, chăm sóc Huyền nên Nga phải gọi điện về trường xin nghỉ học dăm bữa để chăm bạn. Khi ra viện, Nga đưa Huyền về nhà mẹ ruột rồi trở lên Hải Phòng.
Được ba tuần, lại thấy Huyền tay bế con tay xách đồ đến gõ cửa nhà trọ: “Chị cho em ở tạm vài hôm, mẹ em khỏi ốm sẽ lên đón cháu về”. Ít ngày sau Nga từ lớp học trở về nhà trọ, không thấy Huyền, chỉ thấy đứa bé nằm trên tấm giấy học trò có mấy dòng ngắn ngủi của Huyền: “Nhờ chị trông cháu giúp. Kiếp này em đội ơn chị”! Nghĩ Huyền chỉ đi đâu đó ít ngày sẽ về nên Nga và các bạn thay nhau bế đứa bé đi tìm những người có con nhỏ xin bú thép. Chờ mãi không thấy Huyền trở lại mà đứa bé thì ngày thêm lớn, các nhu cầu chăm sóc cũng tăng lên.
Có người đưa ý kiến: “Hay là mang đứa bé cho gia đình có điều kiện kinh tế làm con nuôi”, nhưng Nga bảo: “Thế thì khi mẹ nó trở lại, nhỡ mẹ con thất lạc, không gặp lại nhau thì mình sẽ ân hận suốt đời”. Vậy là Nga quyết định nuôi đứa bé. Cô đặt tên tạm thời cho bé là Đoan Trang.

Và lựa chọn nghiệt ngã
Gia đình Nga còn có một chị gái và một em trai cũng đang đi học. Nhà không đất sản xuất, bố ở riêng, mọi chi phí đều trông vào đồng lương giáo viên tiểu học của mẹ. Để có tiền đóng học phí, chi xài cho bản thân và mua sữa, quần áo, đồ dùng cho đứa bé, người mẹ trẻ 22 tuổi Phạm Thúy Nga phải vừa học vừa lao động quần quật gấp đôi, gấp ba người bình thường. Cô phải làm quần quật từ 3g-22g mỗi ngày từ việc làm bếp cho quán phở, dạy tiếng Anh, cắm hoa, quét dọn nhà cửa, chăm sóc người già để có tiền lo cho đứa trẻ.
Tốt nghiệp sư phạm mỹ thuật, Nga đưa bé Trang về quê ở xã Cấp Tiến, huyện Tiên Lãng (Hải Phòng). Có kẻ còn độc mồm độc miệng: “Cái Nga hư đốn mang bầu sinh con rồi dựng chuyện nuôi con giùm người để khỏa lấp, chứ bây giờ trên đời làm gì có chuyện ấy”.
Nghe những lời ấy ban đầu mẹ Nga không khỏi núng lòng, bảo với con: “Con làm việc tốt mẹ không cản nhưng con nên nghĩ tới tương lai của mình. Hay là mang bé Trang vào trường trẻ em SOS đi con”. Người yêu của Nga, vốn là học trò cũ của mẹ cô, cũng ra tối hậu thư cho cô: “Em nghĩ kỹ đi, giữa anh và bé Trang em chỉ được chọn một mà thôi”. Nga phân vân mất ăn mất ngủ, trong gần tháng cô đã sút mất gần 10kg. Cô đã chọn đứa con.
Để bé Trang được đi học, Nga đã liên hệ với nhiều cơ quan ở địa phương làm giấy khai sinh cho con, nhưng đi đến đâu họ cũng đều đòi cô phải cung cấp giấy đăng ký kết hôn và giấy chứng sinh của bé Trang. Cô giải thích bé Trang là con nuôi, họ đòi phải có giấy xác nhận của những người làm chứng. Nga lại ngược lên thành phố Hải Phòng, tìm những người bạn ở trọ cùng phòng lúc trước và ông chủ nhà trọ nhờ họ xác nhận sự việc.

Yêu cầu gì cô cũng làm, chỉ có cái giấy đăng ký kết hôn là cô không chạy được.
Đi làm giấy từ lúc 1 tuổi, đến khi bé Trang lên 4 tuổi Nga vẫn chưa xin được giấy khai sinh cho con. Đã thế, việc làm của cô cũng trầy trật, xin mãi cũng chỉ được một chân hợp đồng ở một trường tiểu học trong xã. Dạy được chưa đầy năm, Nga lại mất việc vì nhu cầu giáo viên của trường đã đủ.
Rồi Nga gặp một người đàn ông tốt bụng, dám bước qua dư luận. Bé Trang có được khai sinh mang họ bố mẹ nuôi: Trịnh Phạm Đoan Trang. Nhưng những ngày tháng hạnh phúc ngắn ngủi qua mau, khi gia đình bên chồng trông thấy bé Trang cứ quấn quýt bên Nga và càng lớn trông bé càng giống cô như đúc. Nhà chồng đã ép buộc cô phải đến bệnh viện để chứng minh chưa từng sinh nở.
Chừng có kết quả, họ vẫn cho bé Trang là con ruột và cô đã mua chuộc các y bác sĩ sản khoa để có kết quả như ý. Sự tổn thương lên đến đỉnh điểm khi vào một ngày đầu năm 2008 cô và con gái nuôi bị gia đình chồng dẫn giải đến Trung tâm Phân tích ADN và công nghệ di truyền (Vĩnh Phúc, Hà Nội) để xét nghiệm ADN xem có phải là mẹ con ruột. Một lần nữa khoa học đã lên tiếng chứng minh: bé Trang là con nuôi của cô.
Trong tột cùng đau khổ cô đã một mình lặng đưa bé Trang đến Hà Nội để sinh đứa con đầu lòng. Biết con dâu sinh con, gia đình nhà chồng đã tìm đến, âm thầm để lại 500.000 đồng rồi ra về, không ngó ngàng gì đến cháu…

Kể lại chuyện mình trong căn phòng trọ với hai đứa trẻ, cô nhẹ lòng về một kết quả xét nghiệm ADN nhưng hiểu rằng gánh nặng cuộc đời đang trĩu vai mình phía trước: cô hiện phải đi làm thuê để nuôi hai đứa con của mình.

Nguồn: Internet