Anh Kiên 42 tuổi có một gia đình êm ấm, có lẽ là niềm mơ ước của nhiều người. Đúng là vợ đẹp, con khôn, “nhà ba tầng, xe bốn bánh”. Đứa con trai khôi ngô đĩnh đạc, 21 tuổi đang học đại học Ngoại thương. Nỗi bất hạnh đến với anh bắt đầu từ một buổi liên hoan gặp mặt giữa những người bạn học cũ.
Trong lúc uống rượu có anh bốc lên nói: “Thời nay không cẩn thận có khi toàn đi nuôi con người khác”. Một anh khác đế vào: “Thế ông đã xét nghiệm chưa ?”. Anh kia cười ha hả: “Tất nhiên. Cả hai đứa”. Thế là cả bàn tiệc nhao nhao lên chúc mừng.
Tự nhiên anh Kiên ngồi thừ người nghĩ. Quả thật giữa anh và cậu con trai duy nhất chẳng có nét nào giống nhau. Về đến nhà, càng nhìn con, anh càng nghi ngờ. Anh quyết định đi xét nghiệm ADN.
Khi cầm kết quả xét nghiệm trên tay, anh hoa mắt, rụng rời nhìn dòng chữ: “Không phải cha con”. Anh Kiên không tin vào mắt mình và đòi xét nghiệm lại. Kết quả vẫn thế. Anh tự trách mình là quá khờ khạo, “bị cắm sừng”, nuôi con hộ người khác hơn 20 năm mà không hay biết gì.
Không ít người rơi vào trường hợp anh Kiên và đã ly hôn. Nhưng điều mà họ không tính đến là tình cảm con người không dễ cắt đứt một cách đơn giản như vậy. Vợ chồng một ngày nên nghĩa huống chi bao nhiêu năm. Tình cha con gắn bó từ lúc tấm bé đến giờ, dù là “cha nuôi” không dễ gì cắt xoẹt một nhát là hết. Và nhiều người đàn ông đã sống trong day dứt, khổ sở suốt cả phần đời còn lại sau khi ly hôn.
Trích từ Internet.
