Câu chuyện bà Phạm Thị Kim Huyền (P. 6, Q.5, TP.HCM) đi tìm con trai mà bà đã rứt ruột sinh ra và người mẹ nuôi tên Nguyễn Thị Thủy (P.1, TP Cà Mau) tìm cha mẹ cho đứa con nuôi suốt 30 năm qua lại là một ca không như ý nguyện.
Rạng sáng một ngày cách nay tròn 30 năm, trong lúc đi tuần tra, lực lượng Công an thị xã Cà Mau phát hiện một nhóm người hiếu kỳ đang tụ tập ở chân cầu Cà Mau xem người phụ nữ đang rao bán một bé trai chừng ba tuổi, có nước da trắng, môi đỏ như son với giá 100 đồng. Công an đưa người phụ nữ và đứa trẻ về đồn để làm rõ, nhưng sau đó người đàn bà bỏ trốn để lại bé trai. Cơ quan chức năng đã phát thông báo khắp nơi tìm mẹ cho bé nhưng không thấy ai đến nhận.
Nhiều người dân trong khu vực biết tin ngỏ ý nhận nuôi cháu bé, nhưng bé luôn có biểu hiện sợ sệt không chịu theo. Đến khi gặp bà Thủy, một phụ nữ bán tạp hóa ngay trước trụ sở Công an thị xã Cà Mau, thì bé quyến luyến không muốn xa. Chị Thủy tạm thời đưa bé về nuôi với cam kết khi nào có người thân của bé đến nhận sẽ giao trả. “Bé Hiếu (tên do bà Thủy đặt) rất ngoan, cả nhà tôi ai cũng quý nó hơn vàng. Chính vì thương yêu nên tôi muốn giúp con tìm lại cha mẹ ruột để nó được sống trong vòng tay của người ruột thịt” – bà Nguyễn Thị Thủy, năm nay đã bước sang tuổi 60, nhớ lại.
Lớn lên Hiếu được mẹ nuôi cho cắp sách đến trường, rồi học nghề làm đồng, thợ hàn tiện và cưới vợ cho anh. Suốt mấy chục năm ròng, bà Thủy thương yêu chăm sóc Hiếu như con ruột, bà luôn đau đáu một niềm tin sẽ tìm được cha mẹ đẻ cho con. Hễ nghe ở đâu có người mất con trai vào khoảng thời gian phát hiện ra bé Hiếu ở Cà Mau, bà đều liên hệ cho con. Nhưng tin tức về gia đình của Hiếu vẫn bặt vô âm tín. Cho đến một ngày…
Qua thông tin tìm người thân của Hiếu được phát đi, bà Phạm Thị Kim Huyền nhà ở Q.5, TP.HCM tin chắc Hiếu chính là con ruột của mình. Bà kể tường tận: “Hiếu là con thứ bảy của tôi. Ngày đó Hiếu được anh trai đưa đi khám bệnh ở trạm xá phường. Khám bệnh xong, hai anh em tính về thì một người đàn bà lạ kêu lại nói: để em cô giữ cho, con vào lại bệnh viện nhận thuốc đi”.
Tin lời, anh của Hiếu giao em cho người phụ nữ kia, một lúc sau quay lại đã không thấy em đâu. Đối chiếu thông tin, mọi người trong gia đình bà Huyền đã âm thầm chuẩn bị cho ngày đại hỉ. Nhưng để niềm vui được trọn vẹn hơn, một lần nữa người ta lại nhờ xét nghiệm ADN lên tiếng.
Mẫu máu của bà Huyền và anh Hiếu được chuyển đến trung tâm phân tích ADN và công nghệ di truyền. Kết quả xét nghiệm ADN đã làm vỡ òa mọi hi vọng: Hiếu không phải con ruột bà Huyền. “Chúng tôi mong một kết quả ngược lại để cha mẹ, con cái đoàn tụ sau bao năm dài xa cách. Nhưng chúng tôi tôn trọng sự thật mà ADN đem lại. Nếu không nói lên sự thật ấy, chúng tôi sẽ có lỗi lớn với Hiếu, với chị Thủy, chị Huyền và người con còn thất lạc của chị ấy” – bà Nguyễn Thị Nga tâm sự. Trong hành trình thực hiện hàng ngàn ca xet nghiem ADN, bà đã chứng kiến những khóc cười cùng nhiều “thâm cung bí sử” của cuộc đời này.
Trích từ Internet.
